Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2016

Bị bạn gái chia tay vì không dám làm chuyện ấy



Tôi năm nay 26 tuổi, người gốc Ninh Bình. Là mẫu thanh niên nhút nhát và rất ngại giao tiếp với con gái thế nên đến 24 tuổi tôi mới lập cập biết yêu. Người yêu tôi kém tôi 3 tuổi, là sinh viên tại một trường đại học ở Hà Nội. Qua bạn bè giới thiệu, thậm chí có cả 1 kíp hỗ trợ đằng sau tôi mới đủ mạnh bạo để tấn công cô ấy. Có lẽ tôi chưa biết yêu bao giờ nên không có kinh nghiệm yêu đương gì. Tôi bị bạn gái chê tới chê lui chỉ vì không biết “hoàn thành nhiệm vụ”.

Yêu nhau được gần 1 năm nhưng chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái ôm và những nụ hôn ngọt ngào chứ không hề vượt quá giới hạn cho phép. Nói thật, đã là đàn ông lại ở tuổi sức trai hừng hực thì làm gì có chuyện không có ham muốn với bạn gái mình. Nhưng vì nhát, vì sợ làm bạn gái tổn thương nên tôi đã không dám đòi hỏi gì ở người yêu mình. Tôi yêu và chiều chuộng cô ấy lắm. Vì đã đi làm nên kinh tế chủ động, tôi tích cực đáp ứng mọi nhu cầu của bạn gái mọi lúc mọi nơi, từ ăn uống cho đến nhu cầu mua sắm, du lịch… Tạm thời tình yêu của tôi không cần đến tình dục nhưng vẫn thấy mãn nguyện vì hạnh phúc.

 
Ảnh minh họa

Tôi cứ trân trọng bạn gái như thế, thế nhưng có lần cô ấy lại bóng gió nói chuyện đã yêu là phải ham muốn này nọ. Tôi không có biểu hiện gì thì cô ấy buộc tội tôi là không yêu cô ấy. Thật khó cho tôi quá. Bởi cứ động chạm 1 chút vào cơ thể cô ấy là cô ấy lại phùng phỉu, giận dỗi vì nói không được tôn trọng. Tôi chẳng biết nên phải làm gì trong cuộc tình này, chẳng biết nên làm sao để vừa lòng bạn gái cả.


Hôm vừa rồi, tôi dẫn bạn gái đi Tam Đảo chơi. Định rằng 2 đứa chỉ đi trong ngày nhưng chẳng may hôm ấy vừa mưa bão to rồi lỡ xe nên chúng tôi đành quyết định ở lại qua đêm. Lúc đưa ra quyết định đó, tôi cùng bạn gái thuê phòng nghỉ lại. Lúc đặt phòng tôi cũng có ý hỏi là thuê 1 phòng hay 2 thì ngay lúc ấy, bạn gái tôi nói “hiển nhiên là phải 2 rồi”. Rồi tôi cũng nghe theo lời bạn gái, thuê 2 phòng liền nhau. Sau khi nhận phòng, bạn gái tôi lại nhõng nhẽo nói sợ sệt vì ở 1 mình. Tôi lại nửa đùa nửa thật đưa ra ý kiến để tôi ở chung nhưng cô ấy lại nhất quyết không đồng ý vì sợ trai gái gần nhau sẽ xảy ra chuyện.

Chốt lại, cô ấy bắt tôi ở lại phòng cô ấy đến tận khuya, khi nào ngủ mới được về phòng. Chưa kịp về phòng thì chuyện đã xảy ra. Chúng tôi hì hụi trao cho nhau những nụ hôn, những cái ôm nồng cháy nhất. Rồi lấy hết sức mạnh của mình, tôi quyết định tiến xa hơn một chút nữa thì bị bạn gái đẩy ra thật mạnh. Cô ấy khóc nức nở nói tôi không tôn trọng, không biết giữ gìn cho cô ấy đủ kiểu. Thấy thái độ của người yêu như thế tôi đành kìm chế bản thân để không gây họa lớn. Vậy mà ai ngờ, cái việc tôi dừng lại đó mới chính là họa lớn với tôi. tam su tham kin

Bị bạn gái giận dỗi, tôi chính thức bị đuổi về phòng cho dù muốn ở lại với cô ấy lắm. Nhưng nhận lệnh, tôi đành trở về phòng và cả đêm thức trắng vì biết, ở phòng bên kia, bạn gái tôi cũng đang không ngủ được. Sáng hôm sau, tôi sang gõ cửa phòng thật sớm, cô ấy đã khóc đến sưng cả mắt, đùng đùng trả phòng, ra bắt xe về trước. Cô ấy trách tôi là không tâm lý, bỏ mặc cô ấy ở nơi đất lạ, buồn tủi, cô đơn thậm chí cô ấy còn nói tôi bị mất khả năng đàn ông vì đã không dám làm chuyện ấy đêm đó. Tôi còn nhớ y nguyên từng câu từng chữ trong lời trách cứ của bạn gái: “Anh như bị làm sao ý, người ta cho cơ hội thế mà không biết đường. Đúng là có vấn đề!”.

Cô ấy nói, cô ấy chỉ thử tôi xem khả năng thuyết phục quyết liệt đến đâu mà tôi hèn nhát, chưa thử đã đầu hàng. Cô ấy chẳng biết tôi vì nghĩ cho cô ấy nên mới như thế chứ bản thân đã phải cố gắng kìm lòng khổ sở đến thế nào.

Về Hà Nội, tôi chính thức bị bạn gái cắt đứt mọi liên lạc, chấm dứt mọi chuyện yêu đương với lý do “không hợp”. Tôi chẳng biết làm thế nào để vừa lòng được cô bạn gái đỏng đảnh, khó chiều của mình nữa. Cô ấy chia tay tôi vì lý do gì khác nữa hay chỉ vì tội vào nhà nghỉ cùng bạn gái mà không dám làm chuyện ấy? Xem thêm toc tien 
                                                                     

Chồng làm ra nhiều tiền, tôi chẳng còn hạnh phúc



Năm nay tôi 37 tuổi, cưới chồng được 13 năm. Những năm đầu cuộc sống hai vợ chồng tôi vất vả, thời gian đó chồng tôi thất nghiệp, chẳng có việc làm, một mình tôi phải gánh vác mọi chuyện chi tiêu trong gia đình, nhưng không một lời oán than. Sợ chồng buồn chán, tôi còn động viên chồng cố gắng, chờ cơ hội tìm công việc khác. tamsu tham kin

Để chồng tìm được công việc tốt, tôi còn động viên, đi vay tiền bố mẹ đẻ cho anh đi học tiếng Anh để đi xin việc. Rồi chồng tôi cũng tìm được công việc mới với mức thu nhập ổn định. Anh cũng cố gắng và may mắn nhiều trong công việc nên được thăng tiến đều đều, nhờ đó thu nhập của chồng tôi cũng khá. Bây giờ mỗi tháng thu nhập của anh gấp 5-6 lần của vợ.

Có điều, từ khi có thu nhập cao hơn nhiều so với vợ chồng tôi bắt đầu tỏ thái độ coi thường vợ, lúc nào anh cũng thể hiện mình là trụ cột của gia đình, là người làm ra tiền nên không coi vợ ra gì.


 
Ảnh minh họa

Mọi việc trong nhà từ mua cái nọ, bán cái kia anh đều tự quyết định mà không thèm hỏi qua ý kiến của vợ. Nhiều lần tôi trách anh thì anh bảo tiền anh làm ra, anh muốn làm gì với nó là việc của anh, không có lý do gì anh phải hỏi ý kiến của vợ

Mọi việc lớn nhỏ trong nhà anh cũng đều tự quyết định theo ý mình chứ không bao giờ tham khảo ý kiến của vợ. Tôi có nói anh thì anh khẳng định “Ai làm ra kinh tế người đó có quyền quyết định”.

Tôi cảm thấy buồn về cách xử sự của chồng, và càng buồn hơn khi anh chỉ biết đến hiện tại mà không còn nhớ đến quá khứ. Tại sao anh không nhớ có một thời gian anh thất nghiệp, không có thu nhập, đồng lương ít ỏi của tôi phải lo lắng cho cả gia đình.

Thời gian ấy tôi không những không trách mắng mà còn động viên anh cố gắng chờ cơ hội, còn bây giờ tôi vẫn làm đủ nuôi bản thân mình, chỉ là thu nhập thấp hơn so với chồng mà anh đã vội xem thường tôi. Anh quyết định mọi việc trong nhà mà không thèm hỏi qua ý kiến của tôi, tôi cảm giác anh đang xem thường tôi và muốn loại tôi ra khỏi cuộc sống của anh. Tôi thực sự thất vọng về chồng.
Xem thêm toc tien                                                                               

Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2016

Nam sinh viên trường y bỏ học đi gom nhặt tử thi

Tiến Hưng có gương mặt và cách nói chuyện già dặn hơn bạn bè đồng trang lứa. Có lẽ bởi cậu bước chân vào đời sớm, lại làm công việc không phải ai cũng dám làm. Ngoại trừ người thân, chẳng mấy ai biết Hưng làm nghề gì. Mà bản thân Hưng khi nhắc đến công việc của mình cũng không biết phải mô tả, chia sẻ như thế nào...
Trước đây, Hưng theo học ngành Kỹ thuật y học, Khoa Cao đẳng chuẩn đoán hình ảnh của Đại học Y khoa Vinh. Quyết định nghỉ học để theo nghề gom tử thi của cậu khiến bè bạn, người thân thực sự bị "sốc". “Là do em thấy việc học không phù hợp với tính cách của mình nên sau nhiều ngày suy nghĩ em xin nghỉ hẳn”, Hưng bình thản cho biết.
images1542020_vot_xac
Nguyễn Tiến Hưng già dặn hơn tuổi 20 của mình.
Nghĩ về cơ duyên đưa mình đến với công việc "kỳ lạ" này, Hưng cũng không rõ nguyên cớ vì sao. Có thể mối duyên đó đã bắt đầu từ khi còn học phổ thông, cậu học sinh lớp 11 quyết định ăn chay và niệm Phật. Hoặc cũng có thể là sự trùng hợp hồi còn là sinh viên, Hưng đã thuê phòng trọ gần bên nhà khâm liệm Bệnh viện Hữu nghị Đa khoa Nghệ An (cũ).
Xem thêm chuyen cua sao                                                               

Một lần, tình cờ gặp anh Tân - Đội trưởng đội Trung Việt vĩnh hằng chuyên hỗ trợ giải quyết, cứu nạn các vụ việc liên quan đến người chết (tai nạn giao thông, án mạng, tử vong không rõ nguyên nhân,...), Hưng quyết định “thử” làm cái công việc khiến nhiều người sợ hãi này.
Mới đầu, vì chưa có kinh nghiệm nên Hưng chỉ làm công việc vận chuyển. Đến giờ, dù là thành viên trẻ tuổi nhất trong đội nhưng những công việc như vớt tử thi, thu gom, khâm liệm…Hưng đều tham gia.

images1542030_nhan_vat_cung_ap
Nguyễn Tiến Hưng trước giờ vào "ca" (Ảnh do nhân vật cung cấp)
Công việc không hề phổ biến trong xã hội này để lại cho Hưng nhiều ấn tượng khó quên. Thậm chí, những gì còn đọng lại sau một "ca" đôi khi là sự ám ảnh, day dứt khi không tìm được thân nhân của người đã mất.
Đó là lần vớt một thi thể dạt vào bờ biển Xuân Hải (Hà Tĩnh) đợt cận Tết Bính Thân 2016. Trời rét buốt, Hưng và các bạn phải mặc nhiều lớp áo mưa và đồ bảo hộ để vớt thi thể lên. Cái xác đã bắt đầu phân huỷ, mùi tử khí nồng nặc, không thể xác định danh tính nạn nhân.
Lần đầu tiên trong nhiều năm "tác nghiệp", Hưng buộc lòng phải đăng tải hình ảnh công việc của mình và người đã mất lên mạng xã hội với hy vọng tìm được thân nhân.
Lại có vụ tai nạn đường sắt, thi thể nạn nhân bị tàu cán nát không nguyên vẹn. Anh em trong đội phải đi gom nhặt từng phần thi thể của người xấu số.

images1542031_tu_thi
Một nạn nhân chết đuối được đội Trung Việt vĩnh hằng vớt và khâm liệm. Hình ảnh được ghi lại và đăng tải nhằm tìm ra thân nhân của người đã mất.
Chàng trai 20 tuổi không nhớ nổi đã bao nhiêu lần chứng kiến những trường hợp thương tâm để rồi trở thành bạn "đồng hành" sau cuối đưa những người đã mất toàn vẹn về đến cõi vĩnh hằng. Công việc lạ lùng ấy, có người biết, có người không biết. Có người hiểu và đồng cảm, có người nghi kỵ, gièm pha.
Xem thêm tin hinh su                                                                  

"Em nghĩ mình làm việc đúng với nhân tâm thì đối diện với người sống hay người đã khuất cũng thấy lòng thanh thản, không phải sợ điều gì", Hưng chia sẻ. Câu nói nhẹ bẫng của cậu thanh niên mới 20 tuổi chắc sẽ khiến nhiều người phải suy nghĩ.